Tình bạn năm mười mấy tuổi giống như một dàn đồng ca chẳng ai chịu
Ta dệt thanh xuân bằng những sợi tơ nắng, thêu lên đó khát vọng bay
Khép lại một chương đời lấp lánh để mở ra một tương lai rạng rỡ
Mỗi vết sẹo trên hành trình tuổi trẻ là một huy chương của sự trưởng
Tỉ mẩn gói ghém lại dăm ba mộng ước ngây ngô ngày cũ, chúng ta
Trong một buổi chiều bầu trời xanh ngắt, ta bốc đồng ném một ước mơ
Thanh xuân là chén rượu nồng, ta nhấp môi một ngụm mà say suốt cả
Ta nhặt nhạnh những mảnh nắng rơi, dệt thành chiếc áo rực rỡ mang tên
Nhặt cả bầu trời thanh xuân gói ghém vào ký ức, để mai này chạm
Nhặt cả bầu trời thanh xuân cất vào một góc rất sâu, nơi chỉ cần
Khép lại cánh cửa tuổi trẻ, ta mang theo hành lý là những kỷ niệm
Chúng mình là những linh hồn tự do, mượn thanh xuân làm bến đỗ trước
Có những người chỉ xuất hiện để dạy ta cách yêu thương, rồi lặng lẽ
Gói ghém tia nắng muộn vào lòng, ta gửi lại đó những xao động của